Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người sẽ là bài viết giới thiệu đất nước Mỹ cho các du khách đi tour du lịch Mỹ hiểu hơn về con người nơi đây, mời du khách tham khảo bài viết.

>>Xem thêm: Chân dung nước Mỹ – Phần 2 : Địa lý

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người: Lịch sử dân tộc Mỹ là lịch sử của nhập cư và tính đa dạng. Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đã đón nhận nhiều người nhập cư hơn bất kỳ một quốc gia nào khác – tổng cộng hơn 50 triệu người – và vẫn có thêm gần 700.000 người mỗi năm. Ngày trước nhiều tác giả Mỹ nhấn mạnh ý tưởng “nồi hầm nhừ” mà ở đó, những người mới đến sẽ từ bỏ phong tục tập quán của mình và sử dụng cách mới của người Mỹ. Một ví dụ điển hình là trẻ em sinh ra trong các gia đình nhập cư học tiếng Anh chứ không phải tiếng mẻ đẻ của cha mẹ chúng. Tuy thế, trong những năm gần đây người Mỹ đã bắt đầu coi trọng tính đa dạng, ý thức dân tộc được phục hồi và nền văn hóa được gìn giữ, và con cái của những nguời nhập cư thường được dạy dỗ để nói cả hai thứ tiếng.

Chân dung nước Mỹ - Phần 1 : Con người

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người

NGƯỜI MỸ BẢN XỨ

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người: Những người Mỹ nhập cư đầu tiên, từ hơn 20.000 năm trước, là những người du hành xuyên lục địa: các thợ săn và gia đình theo các bầy thú nuôi đi từ châu Á sang châu Mỹ qua một dải đất vắt qua eo biển Bering hiện nay. Khi nhà thám hiểm người Tây Ban Nha Christopher Columbus “tìm ra” Tân Thế giới năm 1492, đã có 1,5 triệu người Mỹ bản xứ (cũng có nhiều ước tính khác về con số này) sống ở vùng đất mà ngày nay là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Tưởng lầm vùng đất mà mình tìm thấy – đảo San Salvador thuộc quần đảo Bahamas – là Ấn Độ (Indies), Columbus đã gọi những người bản xứ là “Indians” (người Anh-điêng, người Ấn Độ). Trong 200 năm sau đó, người châu Âu theo gót Columbus vượt Đại Tây Dương đến khai phá đất Mỹ và hình thành các trạm buôn bán và vùng thuộc địa. Dòng người đổ đến từ châu Âu đã làm ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống của người Mỹ bản xứ. Việc chuyển nhượng đất từ tay người Anh- điêng sang tay người châu Âu – và sau này là người Mỹ – được thực hiện qua hiệp ước, chiến tranh và bóc lột, và người Anh-điêng dần mất hết đất khi những người mới đến tiền dần về phía Tây.

>>Xem thêm: Chân dung nước Mỹ – Phần 3 : Lịch sử

Chân dung nước Mỹ - Phần 1 : Con người

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người: Vào thế kỷ 19, biện pháp ưa thích của Chính phủ đối với “vấn đề” người Anh-điêng là buộc các bộ lạc vào sống trong các khu đất tập trung gọi là khu bảo tồn (reservation). Có những bộ lạc đã đấu tranh để giữ lại vùng đất cũ của mình. Các khu bảo tồn thường là đất xấu, và người Anh-điêng phải sống phụ thuộc vào trợ cấp của Chính phủ. Cho đến ngày nay vấn còn tồn tại tình trạng nghèo đói và thất nghiệp trong cộng đồng người Mỹ bản xứ. Những cuộc chiến tranh giành đất đai, cùng với những bệnh dịch mang đến từ Cựu Thế giới mà người Anh-điêng không có cơ chế miễn dịch bẩm sinh, đã làm cho dân số bản xứ giảm nhanh chóng xuống chỉ còn 350.000 năm 1920.

Một số bộ lạc đã hoàn toàn biến mất, trong số đó có người Mandan ở Bắc Dakota – những người đã giúp Meriwether Lewis và William Clark khai phá vùng đất hoang miền Tây Bắc của nước Mỹ trong các năm 1804-1806. Các bộ lạc khác đã đánh mất ngôn ngữ và phần lớn nền văn hóa. Tuy thế, người Mỹ bản xứ vẫn chứng tỏ được tố chất kiên cường của mình.

Ngày nay, số dân người Anh-điêng ở Mỹ là khoảng hai triệu (chiếm 0,8% tổng dân số Mỹ), và chỉ có khoảng một phần ba trong số họ còn sống ở các khu bảo tồn. Có vô số địa danh ở Mỹ có nguồn gốc từ các từ Anh-điêng, trong đó có các tên bang như Massachusetts, Ohio, Michigan, Mississippi, Missouri và Idaho. Người Anh- điêng dạy người châu Âu trồng trọt các loài cây mà ngày nay đã có mặt trên khắp thế giới: ngô, cà chua, khoai tây, thuốc lá. Xuồng, giày di tuyết và giày da đanh là ba trong số rất nhiều phát minh của người Anh-điêng.

Chân dung nước Mỹ - Phần 1 : Con người

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người

CÁNH CỔNG VÀNG

      Người Anh là dân tộc lớn nhất trong số những người khai phá trong thời kỳ đầu trên mảnh đất sẽ trở thành Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, và tiếng Anh trở thành ngôn ngữ thông dụng ở Mỹ. Nhưng các dân tộc khác cũng theo gót người Anh không lâu sau dó. Năm 1776, Thomas Paine, người phát ngôn cho sự nghiệp cách mạng của các vùng thuộc địa và là một người Anh, đã viết “châu Âu, chứ không chỉ một mình nước Anh, là nước mẹ của nước Mỹ”. Câu nói này chỉ những người khai phá không chỉ đến từ Vương quốc Anh mà còn từ các nước châu Âu khác như Tây Ban Nha, Bồ 5 Một nước gồm nhiều sắc tộc Đào Nha, Pháp, Hà Lan, Đức và Thụy Điển. Dù vậy, đến năm 1780, ba phần tư người Mỹ vẫn là nguời gốc Anh hoặc Ailen. Từ năm 1840 đến 1860, Hoa Kỳ đón nhận làn sóng nhập cư lớn đầu tiên. Nạn đói, mất mùa, dân số tăng cao và mất ổn định chính trị ở châu Âu đã khiến mỗi năm có khoảng 5 triệu người rời bỏ quê hương.

Ở Ai-len, bệnh dịch tàn phá mùa màng khoai tây và làm cho 750.000 ngƣời chết đói. Nhiều người trong số còn sống sót đã quyết định di cư. Chỉ riêng trong năm 1847, số người Ai-len nhập cư và Mỹ đã lên tới 118.120 người. Ngày nay có khoảng 39 triệu người Mỹ là con cháu của những người Ai-len. Thất bại của Cách mạng Liên bang Đức (German Confederation’s Revolution) năm 1848-1849 cũng khiến cho nhiều người di cư. Trong thời kỳ Nội chiến Mỹ (1861- 1865), Chính phủ liên bang đã tăng quân số cho quân đội của mình bằng cách khuyến khích người di cư từ châu Âu, đặc biệt là từ Đức. Để trả công cho việc phục vụ quân đội Liên bang, Chính phủ cấp đất cho người nhập cư. Đến năm 1865, khoảng một phần năm quân số Mỹ là người nhập cư trong thời chiến. Ngày nay, 22% dân số Mỹ có gốc Đức.

Chân dung nước Mỹ - Phần 1 : Con người

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người

Chân dung nước Mỹ – Phần 1 : Con người: Người Do Thái bắt đầu đến Hoa Kỳ với số lượng lớn từ khoảng năm 1880, thập kỷ mà người Do Thái bị tàn sát ở Đông Âu. Trong 45 năm sau đó, hai triệu người Do Thái chuyển đến sống ở Mỹ. Dân số Mỹ gốc Do Thái ở Mỹ hiện nay là hơn năm triệu người. Vào cuối thế kỷ 19, có nhiều người nhập cư vào Mỹ đến nỗi chính phủ phải mở một cảng nhập cảnh đặc biệt trên đảo Ellis trong vịnh New York. Từ khi mở cửa năm 1892 đến khi đóng cửa năm 1954, đảo Ellis đã đón 12 triệu người vào Mỹ.

Hiện nay đảo được bảo vệ như một phần của Tượng đài quốc gia Nữ thần Tự do. Tượng Nữ Thần Tự do, một món quà của nước Pháp tặng nước Mỹ năm 1886, đứng trên một hòn đảo trong vịnh New York, gần đảo Ellis. Bức tượng là hình ảnh đầu tiên mà nhiều người nhập cư nhìn thấy ở nơi sẽ là quê hương của họ. Những vần thơ đầy cảm hứng của Emma Lazarus được khắc lên một tấm bảng trên bệ tượng: “Gửi cho ta đói nghèo và khốn khổ/ Tụ lại đây, tự do chờ mi đó/ Bờ biển đông chờ bàn chân mệt mỏi/ Kẻ bão dập không nhà hãy trao ta/ Cánh cổng vàng và ánh sáng không xa”.

Hãy nhanh tay đăng kí cho mình cùng gia đình một chuyến đi tour du lịch Mỹ tại đây.

Comments

Tư vấn miễn phí + Thông tin tour rẻ nhất: Mrs. Hiền